Tuesday, March 10, 2026

 

Hồ nước

Nguyễn Trà My (lớp 9 UniHight School. Nay là dược sĩ, đang làm việc tại Hà Nội) 

Nguyễn Thanh Quang dịch (lớp 11 CVA. Nay là bác sĩ Viện Nhi TW)

 

http://www.tienphong.vn/The-Thao/Goc-Clip/170897/Ho-nuoc.html

 

 

Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi mà không có lời giải đáp. Tôi không biết chính xác là tôi trở về đây để tìm kiếm điều gì, tôi có thể hy vọng tìm thấy gì trong đống đổ nát hoang tàn của thành phố này. Cái hồ nước nhỏ ngay trước mặt tôi đây đã từng là một nơi tuyệt vời bởi vẻ đẹp huyền ảo và thơ mộng của nó. Nhưng bây giờ thì nó chỉ còn là một cái ao bé tẹo đầy nước bẩn, tẻ ngắt và thiếu vắng sự sống như vạn vật khác xung quanh. Chả có gì còn lại ở đây, thậm chí chim cũng đã bay đi hết. Tôi băn khoăn không biết liệu chúng có còn trở lại không ? Liệu tôi có còn lại được nghe chúng hót? Một làn gió mát thổi nhè nhẹ phảng phất qua mặt tôi. Tôi ngồi đó,ngắm nhìn màu đỏ mờ mờ ảo ảo của bầu trời, khi mà hoàng hôn sắp sửa nhường chỗ cho đêm tối. Tôi như bỗng nghe thấy một lời thì thầm trong trẻo. Những âm thanh đó êm đềm nhỏ nhẹ như tiếng sóng biển, khơi lại trong tôi kỉ niệm về những năm tháng đã qua. Sự tĩnh mịch như bao trùm xung quanh. Hình ảnh về quá khứ u ám đang lẩn lút trong tâm trí, như một bóng đen phủ kín lấy tôi. Quá khứ đang hiện lên ngày càng rõ nét còn hiện tại mờ nhạt dần trước mắt tôi. Tôi cảm thấy xúc động mạnh như đang được sống lại trong quá khứ. Sâu thẳm trong tâm trí tôi, những hồi ức hiện về rõ ràng và sống động như thể đó mới chỉ là ngày hôm qua vậy…

 

 

…Hôm đó là một ngày đẹp trời, trên cao mặt trời to sáng rực rỡ, những tia nắng gay gắt như thiêu cháy bầu không khí. Tiếng chuông báo tan trường kêu vang và ngay lập tức bọn trẻ ùa ra khỏi các lớp học, lao mình vào cái nóng oi của một buổi chiều mùa hạ. Sự ồn ào náo động nhanh chóng lên tới đỉnh điểm. Bầu không khí yên tĩnh xung quanh các bậc phu huynh đang chờ đợi bị thay thế bởi những tiếng trò chuyện của bọn trẻ. Hôm nay có vẻ ồn ào hơn mọi hôm bởi lẽ đây là ngày cuối cùng của năm học. Các em bé chạy nhẩy nô đùa một cách hứng thú, háo hức nghĩ về kì nghỉ hè đang ở phía trước. Những đứa lớn hơn nhẩy lên xe đạp, làm vài vòng quanh sân trường trước khi về nhà. Tôi nhìn thấy bố và lao vào vòng tay ông. Bố nhấc bổng tôi lên, đặt lên vai ông và chúng tôi cười nói vui vẻ suốt dọc đường về.

 

Bước dần xuống những bậc thang tới tuổi thơ, tôi còn nhớ là không nơi nào có thể cao hơn vai của bố tôi. Tôi còn nhớ rõ cái cảm giác được che chở, bảo vệ trong vòng tay của ông. Không một nơi nào trên thế giới có thể ấm áp hơn. Nhưng sau này tôi nhận ra rằng vòng tay của ông không thể bảo vệ được tôi và tôi không bao giờ có được cảm giác thực sự an toàn nữa.

Sau bữa tối hôm ấy, cũng như nhiều hôm khác, tất cả bọn trẻ con hàng xóm bạn tôi đều đi ra hồ để tắm. Bố mẹ bọn nó cũng đi cùng để giặt quần áo. Những tiếng cười đùa của bọn trẻ pha lẫn trong tiếng buôn chuyện của người lớn và tiếng hót của bầy chim. Chúng tôi nô đùa vui vẻ dưới hồ, tắm mình trong ánh sáng của những vì sao.

 

Hồ nước này là nơi tôi sống trong quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời. Những quãng thời gian thật đẹp và mỗi khi nhớ về chúng tim tôi lại đau nhói. Ngày nối tiếp ngày, những trận chiến giả bất tận dưới nước và những trò chơi tràn ngập niềm vui lẫn tiếng cười. Tôi từng nghĩ rằng chúng sẽ kéo dài mãi mãi. Thực tế là tôi nhầm bởi vì buổi tối hôm đó chính là dấu chấm hết cho những ngày tháng hạnh phúc của tôi. Buổi tối hôm đó có một sự khác biệt. Không phải vì hôm đấy là ngày đầu tiên của kì nghỉ hè. Cũng không phải do chúng tôi quyết định chơi trò bóng nước thay cho những trò chơi mọi khi. Mà là bởi vì có một cái gì đó đầy nguy hiểm và không ai ngờ đến sắp xảy ra. Cái điều diễn ra tối hôm đó sẽ được ghi vào trong sử sách.

 

Một tiếng còi inh ỏi vang lên ngay giữa trò chơi của chúng tôi, chen ngang tiếng nói chuyện rôm rả của những người phụ nữ và tiếng hót của bầy chim. Sau đó là tiếng của người phát thanh viên, đề nghị mọi người hãy bình tĩnh và sơ tán khỏi thành phố ngay lập tức. Mẹ tôi tìm thấy tôi giữa đám người đang bỏ chạy, bà nắm lấy tay tôi, chen lấn và kéo tôi theo. Sau đó bà bảo tôi là mọi việc rồi sẽ ổn cả. Nhưng ánh mắt của bà lại cho tôi biết một điều khác hẳn. Tôi biết là có một cái gì đó tệ hại, rất tệ hại đang sẩy ra. Những con chim dường cũng biết điều này, chúng bay đi tan tác và náo loạn.

Mọi thứ thật hỗn loạn. Mọi người đang bỏ chạy, bỏ chạy vì cuộc sống của họ. Ngay sau đó, những chiếc máy bay xuất hiện, phủ kín bầu trời và nhả đạn một cách bừa bãi xuống mặt đất. Một viên đạn bay ngang qua tôi với sức mạnh và vận tốc thật đáng sợ, cậu bé ngay cạnh tôi gục ngã, rơi xuống nước. Những phát đạn bây giờ được bắn ra một cách đều đặn hơn, từng người một ngã xuống.

 

Đó là lần đầu tiên tôi được chứng kiến cái chết. Cái cảnh tượng hãi hùng ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi cho tới tận ngày hôm nay, máu chảy tràn xuống hồ, kèm theo là màu sắc của sự chết chóc, cuối cùng thì nước hồ nhuộm trong màu của máu.

Rốt cục thì điều gì đã xẩy ra ? Tôi hoàn toàn không thể hiểu được gì qua đôi mắt trẻ thơ, non nớt của mình. Tất cả những gì sau đó chỉ là sự choáng váng, là kí ức kinh hoàng. Nhưng tôi sẽ không bao giờ muốn quên đi những kỉ niệm đẹp đẽ về khỏang thời gian tôi có cùng bạn bè bên hồ nước, về sự ấm áp trong vòng tay của bố. Còn những kí ức về cái hồ nước đầy máu, nỗi ám ảnh về màu đỏ được tạo nên bởi máu của những người vô tội đã ngã xuống cũng khiến tôi không thể nào quên được.

 

Thật là một điều kì lạ khi có mặt ở đây, sau tất cả những năm tháng chiến tranh ấy. Chiến tranh đã làm thay đổi con người tôi, biến tôi thành một người hoàn toàn mới. Trưởng thành, sâu sắc và thận trọng. Chiến tranh đã dạy cho tôi biết thế nào là cái cảm giác lạnh và đói. Nói chung thì chiến tranh thật đáng sợ. Nhưng về một số mặt thì nó đã giúp tôi hiểu thêm nhiều về cuộc đời. Nó cho tôi sức mạnh. Bất chấp việc phải chạy trốn khỏi những cuộc ném bom rải thảm, khỏi những kẻ xâm lược đã chiếm đóng đất nước chúng tôi và tàn phá nhà cửa của chúng tôi. Cuộc sống, đối với tôi vẫn tiếp tục…

 

Bầu trời lúc này tối đen như mực, màu nước đục của cái ao không còn có thể trông thấy được nữa. Những vì sao to sáng lấp lánh trên màn đêm. Trăng đã lên, vẫn sáng tỏ như mọi khi. Mặt nước phản chiếu ánh sáng, trở nên long lanh như dát ngọc, in bóng của những cái cây khẳng khiu sần sùi. Nếu như cái ao này vẫn còn là cái hồ đẹp tuyệt và đầy thơ mộng như thủa nào thì nó sẽ vẫn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của bọn trẻ tới đây chơi. Nhưng sau tất cả mọi chuyện, nó cũng như chúng tôi, chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh. Chiến tranh đã lấy đi vẻ thanh bình và tĩnh lặng của nó.

 

Thành phố sẽ được sửa chữa lại. Nhà cửa sẽ được xây dựng lại. Giống như một vết thương, những vết tích của chiến tranh rồi cũng sẽ phai mờ dần theo thời gian, nhưng nó sẽ vẫn còn ở lại đây mãi mãi. Cái ao vẫn còn chứa máu của những người đã chết. Máu ngấm vào lòng đất và ở lại nơi này vĩnh viễn. Tôi sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống của mình và rồi thì cuối cùng trái tim vỡ nát của tôi cũng sẽ được hàn gắn lại. Nhưng nếu như bạn nhìn tôi kĩ hơn một chút bạn sẽ thấy nỗi đau vẫn còn đây, trong đôi mắt tôi. Tất cả những đứa trẻ chịu ảnh hưởng của cuộc chiến sẽ không bao giờ có lại tuổi thơ của chúng.

 

Mọi người khi xem bản tin thời sự, luôn buồn khi nhìn thấy những cảnh về chiến tranh, về nạn đói, về lụt lội. Họ sẽ ngồi đó và cảm thấy thương hại cho những người mà họ chỉ nhìn thấy trong giây lát trên màn hình. Nhưng ngay sau đó thì tất cả bọn họ đều quên hết những điều đã xem.

Tôi nghĩ rằng tôi đã tìm ra lời giải đáp cho những câu hỏi của mình. Tôi không thể thay đổi quá khứ. Tôi không thể giúp gì được cho những người bạn đã chết của mình. Nhưng tôi chắc chắn rằng tôi có thể thay đổi được tương lai. Tôi đã thật may mắn khi vẫn còn sống và tôi rất biết ơn số phận vì điều này. Cuộc sống thật đáng trân trọng, tôi có cơ hội để sống và ngay bây giờ đây tôi muốn tuyên bố trước toàn thế giới, ý kiến của tôi phải được lắng nghe. Tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, những đứa trẻ ở khắp nơi trên trái đất này sẽ không bao giờ phải sống trong sự sợ hãi nữa. Tôi hy vọng là chúng sẽ đều có những cơ hội ngang nhau. Tôi mong muốn được thấy sự bình đẳng giữa các quốc gia.

 

Tôi ngồi xuống bên cạnh bờ ao, tận hưởng bầu không khí trong lành mát dịu. Chợt tôi nhìn thấy cái gì đó đang chuyển động trên bầu trời. À, những chú chim đã quay trở lại. Chúng đậu trên một cây sống sót còn lại và bắt đầu cất tiếng hót trong đêm.

 

 Melbourne, 2002.

Bài đoạt giải nhất trong cuộc thi sáng tác hàng năm của trường University High School, đề bài chỉ gồm 2 chữ "The Pool".

 

THE POOL

Tra My Nguyen  Year 9, University High School 

Questions swim around unanswered in my head. I don’t know exactly what I came back here to search for, what I hope to find in the ruins of this city. This lake right here used to be filled with wonders and magic. And now it’s just a little pool of dirty water; dull and lifeless like everything else. There is nothing left here, everything is gone, even the birds have fled. I wonder if they will come back, I wonder if I would ever hear them sing here again. A cool breeze touched softly on my face. I sat there watching the misty red of the sky as twilight thickened into darkness. I heard a merest whisper. And silent sounds lapped like waves in my head, stirring the memories of years gone by. The stillness seemed to echo around me. A murky vision of the past lurks in my head, like a shadow casting down on me. I became aware of the sharp presence of my memories and the blurring of the present. I felt the sensation as if I was reliving the past. Deep in my mind I can see a flashback, clear and vivid like it was only yesterday...

 

It was a cloudless day, up high the sun blazed down, its rays burning the atmosphere. The bell rang and the children burst out of their classrooms, into the exhausting heat of a summer’s afternoon. The noise level rises to a crescendo; the children’s chitchatting took over the silence of the awaiting parents. It seemed to be even nosier than usual seeing it was the last day of school. Children ran around wildly excited at the thought of the summer holidays ahead. The big kids jumped onto their bikes and rode circles around the schoolyard before speeding home. I saw my dad and hoped right into his arms, he lifted me up and put me onto his shoulders, we went home laughing together. 

 

Spiraling down the stairs to childhood I remember no where could possibly be higher than my dad’s shoulders. I remember the safety of his arms. No where else in the world could be any warmer. But later on I realize that even my dad’s arms can’t protect me. And I would never be able to feel completely safe again. 

After dinner, all the children from the neighborhood would go to the lake to have a clean, like they do every night. Their mothers went there to wash the clothes. The children’s laughter is mixed with the gossiper’s curious voices and the night bird’s song. We played happily in the lake under the stars.

 

The lake was where I had the some of best times in my life. Times so happy they were painful to remember. Hours upon hours of endless water fights and made-up games filled with laughter and joy. I thought that this would last forever. Obviously I was wrong because that night was the end of my happy days. That night was different. Not because it was the start of the holidays. Not because we decided to play water polo instead of the usual underwater scarecrow. But because something dangerous and unexpected was going to happen. Something occurred that night that was going to be written down in history. 

 

A loud siren sounded in the middle of our game and interrupted the women’s chitchat and the bird’s song. A voice spoke over the town’s speakers telling everyone to stay calm and evacuate the city immediately. My mother found me in the moving crowd, she took my hand and hustled me along, and then she told me everything was going to be fine. But her eyes told me a different story. I knew something was wrong, very wrong. The birds knew it too; they flew away in a rush rather ungracefully.

 

Everything was chaotic. Everyone was leaving, running to get away, running for their lives. Then flying machines came and raided the sky, shooting down randomly. A bullet blasted past me with horrifying speed and force, the kid next to me fell down into the water. Shots were being fired at a regular rate, one person after another. 

 

That was the first time I witnessed death. The terrifying vision still stay with me up until this day, blood spreading in the lake, infecting it with a colour of death, gradually turning it into a pool filled with blood.  So that was vaguely what had happened. I didn’t understand any of it through my confused young eyes. Everything after that is a blur, a faint memory. But the precious memories of the times I had at the lake with my friends, the warmness of my dad’s arms, I will never want to let go of. And the pool filling up with blood, the intense red of innocent lost lives -I could never be able to forget. 

It’s weird, being here after all these years, all these years of the war. The war had changed me, converted me into a totally different person. Grown up, serious and alert. It showed me what it was like to be cold and hungry. Most of all what it was like to be scared. But in some ways the war had taught me a lot about life. It gave me courage. Despite the bombs that we had to run from, the invaders that took over our country and wrecked our homes, life goes on for me. 

 

The sky is now dark; the color of the dirty water is no longer visible. The stars sparkled in the black night sky. The moon had risen, glowing as brightly as ever. The water glistened, reflecting the pearly light and the shadow of a gnarled tree. Well, the pool before me is still the lake filled with magic and wonders. It will always have the happy memories of the playing children. After all, just like us, it has too, suffered from the war. The war has taken its peace and calmness. 

 

The city will be repaired. The homes will be rebuilt. Like a scar, the traces of the war will fade with time, but it will still remain there forever. The lake will always contain blood of the dead. It is absorbed in the earth’s soil and will be there forever. I will go on with my life and eventually my broken heart will be mended. But if you look closer the pain will still be there in my eyes. All the innocent children that have suffered could never have their childhood again. 

 

People watch the news on TV and feel bad when they show pictures of wars, famines or floods. They’d sit there feeling sorry for the people they saw for a while, and after that they’d forget about it.  I think I have found the answers that I am looking for. I can’t change my past; I can’t help my friends that have died. But I can sure change the future. I am lucky enough to have survived, and I am grateful to fate for it. If I have anything it is that a life is precious, I have the chance to live and I’m going to have my say in the world. My opinion will be heard. I hope one day no child from anywhere in the world would have to ever live in fear. I hope they can receive the same chances and opportunities, I hope for equality between the nations. 

 

I sit there beside the pool, enjoying the freshness of the air. Then I spotted something, a movement in the sky. The birds have fluttered back, they have too, come home; they land on a tree. A survivor of the trees. And they begin to sing their night song.

Melbourne, Australia 2002

No comments:

Post a Comment