Saturday, November 15, 2008

“Tình người- tặng phẩm Chúa ban”

Trong lần thứ hai tới Mỹ, tôi có may mắn hiểu biết thêm về tôn giáo. Những buổi tới nhà thờ tại Mỹ khiến tôi hết sức ngạc nhiên và thích thú. Hình ảnh nhà thờ trong tôi từ xưa luôn gắn với tháp chuông cao cổ kính, đức cha trịnh trọng áo mũ cân đai đạo mạo giao giảng, các con chiên quỳ lạy ê a thành kính đọc kinh thánh đã đuợc thay thế. Nhà thờ ở đây đuợc xây dựng khá hiện đại, tầng trên có hai hội truờng lớn, một hội trường dành cho những nguời lớn tuổi và một cho những nguời trẻ; cả hai đuợc trang bị nhiều phương tiện kỹ thuật âm thanh, ánh sáng, màn hình khổ lớn hiện đại như một rạp hát.
Mục sư mặc quần bò, áo sơ mi bỏ ngoài quần, vui vẻ đứng giữa sân khấu thuyết giảng. Giọng nói của ông truyền cảm, ấp áp, nội dung giản dị, dễ hiểu song rất thông tuệ. Xen giữa bài thuyết pháp là những bài hát về niềm tin, tình yêu và sự hy vọng mà thuờng là nguời ngồi duới cùng đứng lên hòa âm với dàn đồng ca. Bầu không khí không hề trang nghiêm mà vui vẻ, nhẹ nhàng như sinh hoạt câu lạc bộ giữa những nguời cùng sở thích, cùng niềm tin.
Tầng trệt của nhà thờ có tới hơn chục phòng lớn nhỏ chuyên dùng để con em các tín đồ đến “học mà chơi, chơi mà học” với những nội dung hoàn toàn không dính dáng đến Kinh thánh. Chúng đựợc chia thành những nhóm cùng độ tuổi và mỗi nhóm được ít nhất 3 thiện nguyện viên hướng dẫn vui chơi. Bọn trẻ con rất sung sướng mỗi khi đến sinh hoạt tại nhà thờ vào tối thứ Tư và sáng Chủ Nhật hàng tuần.
Hóa ra cùng lấy Kinh thánh làm căn bản cho niềm tin, cùng có Đức Chúa nhưng đạo Baptist có cách giải thích kinh thánh khác với đạo Thiên chúa, không công nhận vai trò lãnh đạo của Giáo hoàng cũng như bất cứ thứ bậc tôn ty trật tự trên duới nào. Baptist cung không phải là đạo Tin Lành như tôi từng cho là và một khác biệt nữa là chỉ kết nạp những nguời trên 18 tuổi vào giáo phái…
Thật thiệt thòi khi thế hệ chúng tôi lớn lên trong hoàn cảnh Nhà thờ đóng cửa, Chùa chiền ít người lai vãng như chìm vào lãng quên; qua sách báo và học đường, nhiều người như tôi coi vô thần là lẽ sống đương nhiên. Sau những lần đến nhà thờ tại Mỹ, tôi tìm hiểu, đọc nhiều về hội thánh Baptist. Sự cách tân của hội thánh này trong Thiên chúa giáo có phần nào giống với những cải cách mà thiền sư Thích Nhất Hạnh thể hiện trong Đạo Phật mà tôi có cơ duyên nghe chính thầy thuyết giảng. Như tôi hiểu, nghĩa là không nệ cổ, tuy cũng dựa căn bản vào Kinh Thánh, Kinh Phật nhưng đem rất nhiều văn hóa mới và “đời thường” vào các bài thuyết giảng và các hoạt động khác.
Tôi đã có ý tìm đến giáo phái Baptist khi trở lại Úc. Thế nhưng ý định vẫn chỉ là dự định. Về mặt nào đó, sự thiệt thòi mà tôi nhắc đến ở trên cũng gây ảnh hưởng tới con của tôi. Cho dù lớn lên trong thế giới văn minh và được tiếp nhận học vấn của một nước có nền giáo dục phát triển, cho dù có tính cách mạnh mẽ, có bản lĩnh và sớm xác định được ước vọng của mình, hình như các con của tôi vẫn cần có thêm sự hiểu biết và niềm tin tôn giáo?
Anh trai tôi là một Phật tử có nhiều hoạt động trong lĩnh vực tâm linh và khôi phục văn hóa dân tộc cổ truyền. Song điều đó không ngăn cản con gái anh tìm đến sinh hoạt tại giáo phái Baptist khi sinh sống tại Mỹ. Bản thân tôi tin rằng, chính những người bạn cùng niềm tin tôn giáo với cháu gái tôi đã giúp cháu mình vượt qua được căn bệnh ung thư hiểm nghèo.
Khi khỏi bệnh, cháu gái tôi đã viết “A Tribute” . Tôi rất xúc động khi đọc bài: “A Tribute” và tôi nghĩ phải dịch ngay bài đó để mọi người cùng đọc, cùng rung cảm trước tình người mà cháu tôi đón nhận nơi xa xứ. Dịch xong toàn bài mới ngớ người trước từ “A Tribute”! Trong từ điển có nghĩa là vật cống (quý giá), ngoài ra có thể dùng “Lời cảm tạ”; tôi nghĩ cũng đúng nhưng vẫn không hài lòng.
 Tôi hình dung buổi lễ tại nhà thờ vào lúc mục sư đọc bài của cháu tôi. Hơn 2000 nghìn người chắc ngồi kín cả hội trường và cả trên gác, và có lẽ còn có rất đông người ngồi ngoài sảnh nghe lời mục sư qua hệ thống loa. Như cháu tôi viết, những giọt nước mắt trào ra của mục sư và của mọi người, là lẽ đương nhiên.  Chắc sau khi đọc thư của cháu tôi, mục sư sẽ có bài thuyết giảng cùng chủ đề và xen kẽ sẽ lại có những bài hát hết sức truyền cảm của ban nhạc mà rất nhiều người ngồi dưới cùng cất tiếng hòa theo? Khi đó bài cháu tôi viết chính là những “Lời tri ân” của cháu tôi đối với bạn bè gần xa, đối với phước lành mà Chúa ban cho.
Tuy nhiên, với những ai không đi lễ nhà thờ và đọc bằng Tiếng Việt, có lẽ phải đặt tiêu đề hợp nghĩa hơn cho bài viết. Tôi đọc lại nguyên bản và “tóm” được ý chính như sợi chỉ xuyên suốt toàn bài “I truly believe that my friends are gift from God” và thế là tiêu đề “Quà tặng từ Thượng đế” thành hình. Tôi đọc lại bản dịch lần nữa và nhận ra cần phải đổi là “Quà tặng từ Chúa” hay “Món quà Chúa ban” hay “Tình người- tặng phẩm Chúa ban”. Có lẽ câu cuối tôi dịch: “Chúa chính là niềm tin, hy vọng và cuộc sống của tôi” chưa diễn tả hết được những ý nghĩ chân thực của cháu tôi?
2008
Nguyễn Quang Đạo

Món quà Chúa ban
Tôi vẫn nhớ như in ngày bác sĩ gia đình gọi điện thoại nói ông hơi lo ngại về cái bướu nhỏ khác thường tại cổ tôi. Nghe âm điệu giọng nói của bác sĩ, gần như tức thì, tôi cảm nhận một điều gì đó khá nghiêm trọng. Ngay tuần sau, các bác sĩ ENT cho tôi hay, bướu trên cổ tôi có dấu hiệu của bệnh ung thư vòm họng. Có lẽ không cần phải kể lại, tin đó chấn động ra sao. Khi tôi trở về nhà từ văn phòng bác sĩ cùng với Janes – bạn của tôi ở Northshore – chồng tôi đã đợi trước nhà. Không còn biết phải làm những gì để hy vọng, chúng tôi cùng đứng ngay ở đó cầu nguyện. Chúng tôi cầu Chúa luôn hiện hữu bên chúng tôi, hướng dẫn chúng tôi vượt qua thời điểm khó khăn này.
Chặng đường sáu tháng tiếp theo trong đời tôi hệt như khi ngồi trên xe trượt xuống dốc lao lên đèo liên tiếp. Chúng tôi như thể đã tìm được người chữa trị ung thư rất tốt ngay trong vùng, đó là hàng xóm, láng giềng (Konnie và David, những người cùng đến Northshore). Dù vậy, hầu như mỗi ngày tôi phải đến bệnh viện để điều trị. Biết rõ tại Mỹ gia đình tôi không ai ruột thịt thân thích, ngay từ đầu Janet đã cam đoan sẽ chăm sóc tôi. Tôi cảm thấy lo âu trong tôi dường như đã dịu bớt. Việc điều trị cần khoảng 6 tháng và tôi hiểu rằng tôi cần hỗ trợ vô cùng lớn từ tất cả bạn bè và gia đình để vượt qua bệnh tật hiểm nghèo. Mẹ chồng tôi và mẹ tôi đã cùng đến và ở đây 6 tháng để chăm sóc các con tôi. Bố chồng tôi và bố tôi cũng đến, về rồi đến ở đây.
Janet và Konnie lập một trang web rất hữu ích cho việc phối hợp những trợ giúp mà bạn bè của tôi đề xuất. Mỗi tuần hai lần, thường là vào buổi chiều, những người bạn của tôi đem đồ ăn, thức uống đến, nhiều khi cùng với cả hoa và thiếp. Hàng tuần, ai đó đã đến lau chùi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ và chăm sóc sân vườn của tôi. Các cây hoa được trồng tỉa, cỏ được cắt và dọn quang cây dại… Chúng tôi đã nhận nhiều lời khen từ những người trong khu lân cận về vườn của chúng tôi trong mùa hè vừa qua.
Hàng ngày một ai đó dừng xe trước cửa nhà đón tôi vào bệnh viện và sau đó một người khác lại lái xe đưa tôi trở về nhà vào buổi chiều. Hầu hết những người đến giúp đỡ đều ở Northshore. Tôi đã biết họ thông qua MOPS, sự nghiên cứu Kinh Thánh sáng Thứ ba, qua câu lạc bộ Awana… Tôi thậm chí không quen biết ngay cả một số người trong số họ cho đến khi họ hiện diện tại nhà tôi. Tôi nhớ một chiều khi mẹ tôi, người vừa đến Mỹ vài ngày trước, bước vào phòng tôi thì thào: “Có người nào đó ngoài cửa. Con xem họ là ai?” Bên ngoài, hóa ra đó là Leigh và mẹ cô ấy đến giúp đỡ với dụng cụ. Họ mang theo đủ mọi thứ cần thiết để chúng tôi đỡ băn khoăn.
Hai con trai nhỏ của tôi có rất nhiều hoạt động trong những ngày vui chơi của mùa hè, chúng thậm chí không nhận thấy mẹ chúng lâm bệnh nặng. Mary cùng con gái và cậu con riêng của chồng dành cả ngày đưa Danny và Minh đến tham quan vườn bách thú. Konnie chở các con tôi và các con cô ấy đến cùng tham gia kỳ nghỉ hè hai tuần của trường Bible ( nơi các con của cô học) rồi sau đó đưa đón bọn trẻ con 6 tuần liền tới những lớp dậy bơi. Từ hồi cô là hàng xóm của tôi, tôi có thể gửi các con của tôi sang nhà họ mỗi khi tôi cần nghỉ ngơi. Danny và Minh cũng được rủ đến chơi nhiều ngày tại những công viên gần đó với những trẻ em trong nhiều gia đình khác trong vùng Northshore . Thật là phước lành cho chúng tôi khi thấy hai con trai mình đã vui đùa thoải mái cùng chúng bạn trong những tháng ngày ấy.
Mái tóc của tôi đã rụng sạch sau 3 vòng trị liệu bằng hóa chất. Những bạn bè của tôi tại MOPS đã đan một lô mũ len cho tôi. Họ đem đến nhiều kiểu loại và màu sắc mà tôi có thể dễ dàng kết hợp với những bô quần áo của mình.
Tôi sẽ không bao giờ có thể vượt qua thời gian khó khăn này mà thiếu sự giúp đỡ từ những người bạn của tôi. Đó là một cuộc hành trình đầy gian nan và tôi thật sự vui mừng vì nó đã thuộc về quá khứ. Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn nhận được hoa và thiếp chúc mừng, những thư email và những cuộc gọi điện thoại hỏi thăm. Tôi thật sự tin tưởng rằng bạn bè của tôi chính là quà tặng từ Đức Chúa. Tôi biết ơn Chúa đã luôn ở bên tôi và giúp cho tôi những thứ tôi cần. Đức Chúa chính là niềm tin, hy vọng và cuộc sống của tôi.
Nguyễn Hồng Hà

Mùa thu Seatle nhớ Melbourne

America, miền đất hứa, lại một lần nữa, vẫy gọi tôi. Rời Melbourne giữa mùa Xuân hoa nở rực rỡ, tôi sẽ đến Bắc Mỹ vào lúc cũng rực rỡ ... lá vàng thu. Cùng ở Bắc bán cầu, hẳn Seattle cũng có "mùa thu vàng" như ở St Petersburg, nơi tôi từng du học 25 năm trước và thu Seattle chắc cũng sẽ ngắn ngủi qua mau.
Lại bỗng nhớ tới bài thơ “Mùa hè rớt” - một cách gọi mùa thu  của Olga Bergol

Mùa hè rớt

Đó là một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru bầu trời không chói
Mùa hè rớt cho những gì yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lúc mới vào xuân

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không dịu dàng phơ phất
Lanh lảnh bày chim bay đi muộn
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn khoé nhìn say đắm
Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn

Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta đón nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ
Tình yêu đầu rung lặng bóng sao im

Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm là người đang vĩnh biệt
Sao chỉ đến đến giờ ta mới biết
Yêu thương-giận hờn-tha thứ-chia ly

Olga Bergol viết bài này khi bà đã 50 tuổi. Bà đã cay đắng nhớ mối tình đầu tan vỡ. Tôi thích bài thơ này của bà dù tình tôi không vỡ. Cũng có yêu thương, có giận hờn, có tha thứ nhưng không có chia ly!
Vẫn nhớ một lần dạo chơi bên bờ sông Neva tôi đã đọc một bài thơ khác của Olga Bergol qua lời dịch của Bằng Việt:

Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát thơ ngây một thời thiếu nữ
Ngôi sao cháy bùng trên sông Nheva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện qua rồi, anh xa cách thế
Em khóc khác xưa rồi và hát cũng khác xưa

Lũ trẻ lớn lên giờ lại hát theo ta
Lại nhấp lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Neva chiều tà, sóng nước
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh.
...

Mùa Thu năm nay nước Mỹ vừa sôi động mùa bầu cử Tổng thống song cũng vừa ảm đạm bởi khủng hoảng tài chính, suy thoái kinh tế. Liệu tôi sẽ được chứng kiến những gì trên đất Mỹ nữa đây?

Chỉ còn hơn chục ngày nữa, người dân Mỹ sẽ đi bỏ phiếu chọn Tổng thống, người đứng đầu ngành hành pháp của nước Mỹ. Sau cuộc tranh luận trực tiếp trên truyền hình lần thứ ba giữa hai ứng cử viên của hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa vào ngày 15/10, các cuộc thăm dò ý kiến đều cho thấy ông Barack Obama đang dẫn điểm trước ông John McCain ở mức 6 đến 9%. Tuy vậy, những người Mỹ mà tôi hỏi đều trả lời không có gì là chắc chắn để người dẫn điểm trở thành Tổng thống cả. Có nhiều người có thể sẽ đổi ý khi cầm trong tay là phiếu bầu cử.

Mới đây, cựu ngoại trưởng Colin Powell, đảng viên đảng Cộng hoà, lại tuyên bố ủng hộ ứng viên Dân Chủ Barack Obama trở thành tổng thống Mỹ. Ông nói "toàn bộ người Mỹ...chứ không chỉ người Mỹ da đen" sẽ tự hào cho chiến thắng của Obama.

Nếu Barack Obama thắng cử, trong lịch sử của mình, nước Mỹ lần đầu tiên có Tổng thống là người da mầu và khi đó, chúng ta sẽ được nghe diễn văn nhận chức của một người "có khả năng truyền cảm", như Collin Powell từng nói về Barack Obama. 

Tháng Bẩy năm ngoái, lúc ở Washington DC, bật TV xem đúng chương trình tranh luận giữa các ứng cử viên của đảng Dân chủ. Như đa số lúc đó, cứ nghĩ bà Hillary Clinton sẽ được đảng Dân chủ chọn tranh cử chức Tổng thống vì Hillary Clinton có kinh nghiệm hơn do cao tuổi (60 tuổi so với Obama 46) và 35 năm trong chính trường sau khi đỗ tiến sĩ Luật Yale 1973. Vậy mà bà đã phải nhường bước cho một người mới bước vào chính trường Liên bang từ năm 2004: Barack Obama. Barack Obama là tên thường gọi, tên gọi đầy đủ là Barack Hussein Obama, sinh ngày 4 tháng 8, 1961, tại Honolulu, Hawaii, con ông Barack Hussein Obama Jr., người Kenya, Phi Châu, và mẹ người Mỹ, bà Ann Dunham, quê ở Wichita, Kansas.

Nhớ năm 2004, Barack Obama được chọn đọc diễn văn tại Ðại hội đảng Dân Chủ , với tư cách nhà lập pháp Tiểu bang: "...Không, nhân dân không mong chờ chính phủ giải quyết mọi vấn đề của họ. Nhưng họ nghĩ, trong thâm sâu xương tủy, với thay đổi nào đó trong các ưu tiên, chúng ta có thể chắc chắn mỗi trẻ em Hoa Kỳ có được cơ may trong cuộc sống và các cửa của cơ hội mở rộng cho mỗi người. Họ biết chúng ta có thể hành động tốt hơn, và muốn được sự lựa chọn đó."

Tháng 2-2007, Barack Obama tuyên bố quyết định ra tranh cử tổng thống 2008, về lý do “tại sao ra tranh cử tổng thống”, ông nói: “Ðó là vì tại toà nhà Quốc Hội xưa kia, lúc ông Lincoln từng kêu gọi Hạ Viện chia rẽ hãy cùng đứng lại với nhau, nơi những hy vọng chung và những ước mơ chung vẫn còn sống động, hôm nay, đứng trước quý vị, tôi xin loan báo việc tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ.”

Chiều ngày 4/11, tôi cố tìm đến một phòng phiếu để xem người Mỹ đi bầu cử ra sao. Không có gì đặc biệt. Không có khẩu hiệu và hoa, cũng không có loa, có nhạc, chỉ có những lá cờ Mỹ tung bay trong mưa và những người dân bình thản bỏ phiếu vào thùng.

Vào lúc hơn 8h tối khi mà các phòng phiếu ở Seattle chỉ vừa mới đóng cửa và các phiếu chưa được kiểm, các kênh truyền hình Mỹ đã đưa tin Thượng nghị sỹ Barack Obama thắng cử tổng thống. Tivi chiếu cảnh hàng chục ngàn người reo hò, vẫy cờ mừng thắng lợi tại quảng trườngTimes Square ở New York, Grant Park ở Chicago. Ngay sau đó, Thượng nghị sỹ McCain, ứng cử viên của Đảng Cộng hòa, xuất hiện trên TV CHÚC MỪNG NGƯỜI THẮNG CỬ."

Không muốn "bình loạn" về những vấn đề lớn khác, chỉ riêng việc một người da mầu trở thành Tổng thống cường quốc đứng đầu thế giới đã cho thấy giấc mơ một nước Mỹ không phân biệt chủng tộc của Luther King cách nay 45 năm, đã thành hiện thực: "Trong giấc mơ của tôi, 4 đứa con tôi tới một ngày sẽ được sống trong một đất nước mà ở đó giá trị của chúng được đánh giá bởi chính ý chí, nghị lực cá nhân, chứ không phải bằng màu da. Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ một ngày kia bang Alabama, nơi vị thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói về quyền can thiệp và vô hiệu hóa sẽ trở thành nơi các trẻ trai và trẻ gái da đen cùng nắm tay các bạn da trắng như anh em một nhà. Hôm nay, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ một ngày kia các thung lũng rồi sẽ được lấp đầy, những quả đồi, ngọn núi sẽ được san bằng, mặt đất gồ ghề sẽ trở nên phẳng phiu, những góc quanh co sẽ được uốn thẳng tắp, và sự huy hoàng của Thiên Chúa sẽ được bộc lộ và mọi người cùng thấy. Đó là hy vọng của chúng ta. Đó là niềm tin tôi sẽ mang theo về miền Nam. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ có thể đập nát núi tuyệt vọng thành những viên đá hi vọng. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ biến những tiếng kêu bất hòa trong lòng dân tộc thành bản giao hưởng êm ái của tình đoàn kết anh em. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ cùng sát cánh bên nhau, cùng nguyện cầu, cùng chiến đấu, cùng vào nhà lao, cùng đứng lên vì tự do, vì chúng ta biết rõ một ngày kia chúng ta sẽ tự do..." 

9 h tối, Barack Obama cùng vợ và hai cô con gái bước ra lễ đài được dựng tại Grant Park ở Chicago. Với tài hùng biện thiên bẩm, ông đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên khắp thế giới qua bài diễn văn thắng cử:" Nếu có ai đó vẫn đôi chút hoài nghi, không tin nước Mỹ là xứ sở của những điều không thể, không tin giấc mơ của lớp cha anh lập quốc vẫn tồn tại trong nước Mỹ thời nay, hay vẫn nghi ngờ về sức mạnh của nền dân chủ Mỹ, thì câu trả lời dành cho quý vị chính là đêm nay. "

Chắc chắn vị Tổng thống thứ 44 của Hiếp chúng quốc Hoa kỳ với những tư tưởng cấp tiến sẽ đặt dấu ấn lớn trong lịch sử thế giới. Hy vọng "sự thay đổi đã đến với nước Mỹ" sẽ tạo hiệu ứng THAY ĐỔI lan tỏa khắp nơi

Trong lần sang Mỹ này tôi được huởng một mùa thu đẹp đẽ với những tán phong vàng nghiêng nghiêng bên rặng thông xanh cao vút, 
Hình ảnh

những con đường xào xạc lá vàng rơi khi những trận mưa đầu mùa đổ xuống. 
Hình ảnh

Những ngày cuối tháng 10, lễ hội Halloween đuợc tổ chức nhu ngày tết lớn nhất của thiếu nhi cung thật đáng nhớ. Các hình ảnh về Hallowen nhu quả bí đỏ khoét hình mặt quỷ nhăn nhở, hình nộm phù thủy mui nhọn cuỡi chổi… trang hoàng khắp nơi. Nhà truờng, nhà thờ đều tổ chức lễ hội này với quy mô lớn. Có cảm tuởng như cả gia đinh và xã hội đều chăm lo cho trẻ con nhân dịp này. 

Hình ảnh
Thầy cô giáo độc đáo không kém trong lễ hội ở trường tiểu học:
Hình ảnh
Và bé con cũng trở thành thiên thần
Hình ảnh

...Mẹ viết, Linh nấu ăn rất ngon. Tiếc quá, bố không ở nhà để cùng chén món thịt và khoai tây nướng mà Linh mới trổ tài. Khi nào bố về con gái nấu lại cho bố thưởng thức nhé. Mẹ còn "báo cáo" với bố là Linh mới nhận giấy khen thi môn toán và khoa học; Linh nhớ gửi scan cho bố để bố còn "khoe" với cả nhà, ông bà nôi, bà ngoại chắc vui lắm, bà sẽ lại gọi điện sang nói, đó là “thuốc tiên” của cháu gái gửi cho ông bà đó. 

... Bác Q. vừa viết email kể về chuyện bác ấy đến xem triển lãm ở thư viện Quốc gia, nơi bà nội làm việc mấy chục năm, bác mong thế hệ thứ ba, thứ tư cũng ham đọc sách như thế hệ thứ hai. Bố sẽ viết cho bác ấy hãy yên tâm về cháu Linh, đọc sách là một trong những say mê lớn nhất của cháu. Sách không chỉ làm mình thú vị khi đọc, mà qua trang sách mình còn học hỏi được rất nhiều phải không con. Bố thấy yên tâm về con. Con ham hiểu biết, có nghị lực và có tấm lòng - đó chính là hành trang cần thiết nhất cho mỗi người “thẳng tiến trên đường đời”, như nhan đề của một cuốn sách.

Hình ảnhHình ảnh
... Seattle nắng vẫn rực rỡ, tuy thế, đã có ngày mưa rả rích, bầu trời lúc nào cũng u ám đầy mây. Lá trên nhiều cây đã chuyển sang màu vàng hoặc đỏ, đặc biệt phủ kín cả cây và không hề lẫn lá màu xanh nên trông rất đẹp mắt. Thời tiết cũng đã bắt đầu se lạnh, nhất là vào sáng sớm. Mọi người bảo, chỉ thêm tuần nữa là mưa thôi, mưa suốt ngày, mưa triền miên khiến người buồn lắm. Chả biết, mưa nhiều có giống những mùa mưa bố đã từng chịu đựng khi ở chiến trường ba mấy năm trước không? Hồi đó, mấy chàng lính trẻ Hà nội buồn và nhớ nhà kinh khủng, lại đói nữa...
Hình ảnh
... Bố rất thích khu phố này. Cả khu phố chỉ có khoảng gần trăm nóc nhà. Hầu hết các nhà đều 2 tầng xinh xắn, cách biệt với hàng xóm vài mét. Dùng từ biệt thự ở đây chắc đúng 100%. Đường phố được quy hoạch theo kiểu “bàn tay”, nghĩa là chỉ có một lối ra vào chính rồi xoè ra các phố nhỏ và các phố này không thông với nhau; vì chỉ có cư dân trong vùng lái xe đi lại nên đường phố thường tĩnh mịnh. Nhà ở xen lẫn với rừng cây, rất thoáng đãng, xanh, sạch và đẹp. Môi trường được gìn giữ tuyệt vời.

Hình ảnhHình ảnh
...Buổi tối bố thường xem TV, xem phim. Chương trình TV có đến cả trăm kênh, còn chương trình phim cũng có đến hàng trăm phim, mình lựa chọn, bấm xem hệt như sử dụng DVD vậy. Bố đã có dịp đến trường học, bệnh viện, đến công ty, siêu thị, chợ, nhà thờ, thăm gia đình người Việt, người Mỹ, dự lễ hội Halloweel, … Cảm nhận của bố về nước Mỹ vẫn giống như năm ngoái khi đi cùng mẹ sang đây. Sau hơn chục năm ở Úc, Australia với bố đã tốt đẹp, hơn hẳn Liên xô thời hoàng kim trong những năm bố mẹ học ở đó; nhưng nước Mỹ còn tươi đẹp hơn. Cuối năm nay TT sẽ đến Mỹ và sẽ có cảm nhận riêng.
 Bố mong Linh cũng sẽ sớm có dịp đi chu du Châu Âu và Mỹ như chị. “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, các cụ dậy rồi.

...