Saturday, November 15, 2008

Mùa thu Seatle nhớ Melbourne

America, miền đất hứa, lại một lần nữa, vẫy gọi tôi. Rời Melbourne giữa mùa Xuân hoa nở rực rỡ, tôi sẽ đến Bắc Mỹ vào lúc cũng rực rỡ ... lá vàng thu. Cùng ở Bắc bán cầu, hẳn Seattle cũng có "mùa thu vàng" như ở St Petersburg, nơi tôi từng du học 25 năm trước và thu Seattle chắc cũng sẽ ngắn ngủi qua mau.
Lại bỗng nhớ tới bài thơ “Mùa hè rớt” - một cách gọi mùa thu  của Olga Bergol

Mùa hè rớt

Đó là một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru bầu trời không chói
Mùa hè rớt cho những gì yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lúc mới vào xuân

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không dịu dàng phơ phất
Lanh lảnh bày chim bay đi muộn
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn khoé nhìn say đắm
Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn

Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta đón nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ
Tình yêu đầu rung lặng bóng sao im

Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm là người đang vĩnh biệt
Sao chỉ đến đến giờ ta mới biết
Yêu thương-giận hờn-tha thứ-chia ly

Olga Bergol viết bài này khi bà đã 50 tuổi. Bà đã cay đắng nhớ mối tình đầu tan vỡ. Tôi thích bài thơ này của bà dù tình tôi không vỡ. Cũng có yêu thương, có giận hờn, có tha thứ nhưng không có chia ly!
Vẫn nhớ một lần dạo chơi bên bờ sông Neva tôi đã đọc một bài thơ khác của Olga Bergol qua lời dịch của Bằng Việt:

Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát thơ ngây một thời thiếu nữ
Ngôi sao cháy bùng trên sông Nheva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện qua rồi, anh xa cách thế
Em khóc khác xưa rồi và hát cũng khác xưa

Lũ trẻ lớn lên giờ lại hát theo ta
Lại nhấp lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Neva chiều tà, sóng nước
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh.
...

Mùa Thu năm nay nước Mỹ vừa sôi động mùa bầu cử Tổng thống song cũng vừa ảm đạm bởi khủng hoảng tài chính, suy thoái kinh tế. Liệu tôi sẽ được chứng kiến những gì trên đất Mỹ nữa đây?

Chỉ còn hơn chục ngày nữa, người dân Mỹ sẽ đi bỏ phiếu chọn Tổng thống, người đứng đầu ngành hành pháp của nước Mỹ. Sau cuộc tranh luận trực tiếp trên truyền hình lần thứ ba giữa hai ứng cử viên của hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa vào ngày 15/10, các cuộc thăm dò ý kiến đều cho thấy ông Barack Obama đang dẫn điểm trước ông John McCain ở mức 6 đến 9%. Tuy vậy, những người Mỹ mà tôi hỏi đều trả lời không có gì là chắc chắn để người dẫn điểm trở thành Tổng thống cả. Có nhiều người có thể sẽ đổi ý khi cầm trong tay là phiếu bầu cử.

Mới đây, cựu ngoại trưởng Colin Powell, đảng viên đảng Cộng hoà, lại tuyên bố ủng hộ ứng viên Dân Chủ Barack Obama trở thành tổng thống Mỹ. Ông nói "toàn bộ người Mỹ...chứ không chỉ người Mỹ da đen" sẽ tự hào cho chiến thắng của Obama.

Nếu Barack Obama thắng cử, trong lịch sử của mình, nước Mỹ lần đầu tiên có Tổng thống là người da mầu và khi đó, chúng ta sẽ được nghe diễn văn nhận chức của một người "có khả năng truyền cảm", như Collin Powell từng nói về Barack Obama. 

Tháng Bẩy năm ngoái, lúc ở Washington DC, bật TV xem đúng chương trình tranh luận giữa các ứng cử viên của đảng Dân chủ. Như đa số lúc đó, cứ nghĩ bà Hillary Clinton sẽ được đảng Dân chủ chọn tranh cử chức Tổng thống vì Hillary Clinton có kinh nghiệm hơn do cao tuổi (60 tuổi so với Obama 46) và 35 năm trong chính trường sau khi đỗ tiến sĩ Luật Yale 1973. Vậy mà bà đã phải nhường bước cho một người mới bước vào chính trường Liên bang từ năm 2004: Barack Obama. Barack Obama là tên thường gọi, tên gọi đầy đủ là Barack Hussein Obama, sinh ngày 4 tháng 8, 1961, tại Honolulu, Hawaii, con ông Barack Hussein Obama Jr., người Kenya, Phi Châu, và mẹ người Mỹ, bà Ann Dunham, quê ở Wichita, Kansas.

Nhớ năm 2004, Barack Obama được chọn đọc diễn văn tại Ðại hội đảng Dân Chủ , với tư cách nhà lập pháp Tiểu bang: "...Không, nhân dân không mong chờ chính phủ giải quyết mọi vấn đề của họ. Nhưng họ nghĩ, trong thâm sâu xương tủy, với thay đổi nào đó trong các ưu tiên, chúng ta có thể chắc chắn mỗi trẻ em Hoa Kỳ có được cơ may trong cuộc sống và các cửa của cơ hội mở rộng cho mỗi người. Họ biết chúng ta có thể hành động tốt hơn, và muốn được sự lựa chọn đó."

Tháng 2-2007, Barack Obama tuyên bố quyết định ra tranh cử tổng thống 2008, về lý do “tại sao ra tranh cử tổng thống”, ông nói: “Ðó là vì tại toà nhà Quốc Hội xưa kia, lúc ông Lincoln từng kêu gọi Hạ Viện chia rẽ hãy cùng đứng lại với nhau, nơi những hy vọng chung và những ước mơ chung vẫn còn sống động, hôm nay, đứng trước quý vị, tôi xin loan báo việc tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ.”

Chiều ngày 4/11, tôi cố tìm đến một phòng phiếu để xem người Mỹ đi bầu cử ra sao. Không có gì đặc biệt. Không có khẩu hiệu và hoa, cũng không có loa, có nhạc, chỉ có những lá cờ Mỹ tung bay trong mưa và những người dân bình thản bỏ phiếu vào thùng.

Vào lúc hơn 8h tối khi mà các phòng phiếu ở Seattle chỉ vừa mới đóng cửa và các phiếu chưa được kiểm, các kênh truyền hình Mỹ đã đưa tin Thượng nghị sỹ Barack Obama thắng cử tổng thống. Tivi chiếu cảnh hàng chục ngàn người reo hò, vẫy cờ mừng thắng lợi tại quảng trườngTimes Square ở New York, Grant Park ở Chicago. Ngay sau đó, Thượng nghị sỹ McCain, ứng cử viên của Đảng Cộng hòa, xuất hiện trên TV CHÚC MỪNG NGƯỜI THẮNG CỬ."

Không muốn "bình loạn" về những vấn đề lớn khác, chỉ riêng việc một người da mầu trở thành Tổng thống cường quốc đứng đầu thế giới đã cho thấy giấc mơ một nước Mỹ không phân biệt chủng tộc của Luther King cách nay 45 năm, đã thành hiện thực: "Trong giấc mơ của tôi, 4 đứa con tôi tới một ngày sẽ được sống trong một đất nước mà ở đó giá trị của chúng được đánh giá bởi chính ý chí, nghị lực cá nhân, chứ không phải bằng màu da. Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ một ngày kia bang Alabama, nơi vị thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói về quyền can thiệp và vô hiệu hóa sẽ trở thành nơi các trẻ trai và trẻ gái da đen cùng nắm tay các bạn da trắng như anh em một nhà. Hôm nay, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ một ngày kia các thung lũng rồi sẽ được lấp đầy, những quả đồi, ngọn núi sẽ được san bằng, mặt đất gồ ghề sẽ trở nên phẳng phiu, những góc quanh co sẽ được uốn thẳng tắp, và sự huy hoàng của Thiên Chúa sẽ được bộc lộ và mọi người cùng thấy. Đó là hy vọng của chúng ta. Đó là niềm tin tôi sẽ mang theo về miền Nam. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ có thể đập nát núi tuyệt vọng thành những viên đá hi vọng. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ biến những tiếng kêu bất hòa trong lòng dân tộc thành bản giao hưởng êm ái của tình đoàn kết anh em. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ cùng sát cánh bên nhau, cùng nguyện cầu, cùng chiến đấu, cùng vào nhà lao, cùng đứng lên vì tự do, vì chúng ta biết rõ một ngày kia chúng ta sẽ tự do..." 

9 h tối, Barack Obama cùng vợ và hai cô con gái bước ra lễ đài được dựng tại Grant Park ở Chicago. Với tài hùng biện thiên bẩm, ông đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên khắp thế giới qua bài diễn văn thắng cử:" Nếu có ai đó vẫn đôi chút hoài nghi, không tin nước Mỹ là xứ sở của những điều không thể, không tin giấc mơ của lớp cha anh lập quốc vẫn tồn tại trong nước Mỹ thời nay, hay vẫn nghi ngờ về sức mạnh của nền dân chủ Mỹ, thì câu trả lời dành cho quý vị chính là đêm nay. "

Chắc chắn vị Tổng thống thứ 44 của Hiếp chúng quốc Hoa kỳ với những tư tưởng cấp tiến sẽ đặt dấu ấn lớn trong lịch sử thế giới. Hy vọng "sự thay đổi đã đến với nước Mỹ" sẽ tạo hiệu ứng THAY ĐỔI lan tỏa khắp nơi

Trong lần sang Mỹ này tôi được huởng một mùa thu đẹp đẽ với những tán phong vàng nghiêng nghiêng bên rặng thông xanh cao vút, 
Hình ảnh

những con đường xào xạc lá vàng rơi khi những trận mưa đầu mùa đổ xuống. 
Hình ảnh

Những ngày cuối tháng 10, lễ hội Halloween đuợc tổ chức nhu ngày tết lớn nhất của thiếu nhi cung thật đáng nhớ. Các hình ảnh về Hallowen nhu quả bí đỏ khoét hình mặt quỷ nhăn nhở, hình nộm phù thủy mui nhọn cuỡi chổi… trang hoàng khắp nơi. Nhà truờng, nhà thờ đều tổ chức lễ hội này với quy mô lớn. Có cảm tuởng như cả gia đinh và xã hội đều chăm lo cho trẻ con nhân dịp này. 

Hình ảnh
Thầy cô giáo độc đáo không kém trong lễ hội ở trường tiểu học:
Hình ảnh
Và bé con cũng trở thành thiên thần
Hình ảnh

...Mẹ viết, Linh nấu ăn rất ngon. Tiếc quá, bố không ở nhà để cùng chén món thịt và khoai tây nướng mà Linh mới trổ tài. Khi nào bố về con gái nấu lại cho bố thưởng thức nhé. Mẹ còn "báo cáo" với bố là Linh mới nhận giấy khen thi môn toán và khoa học; Linh nhớ gửi scan cho bố để bố còn "khoe" với cả nhà, ông bà nôi, bà ngoại chắc vui lắm, bà sẽ lại gọi điện sang nói, đó là “thuốc tiên” của cháu gái gửi cho ông bà đó. 

... Bác Q. vừa viết email kể về chuyện bác ấy đến xem triển lãm ở thư viện Quốc gia, nơi bà nội làm việc mấy chục năm, bác mong thế hệ thứ ba, thứ tư cũng ham đọc sách như thế hệ thứ hai. Bố sẽ viết cho bác ấy hãy yên tâm về cháu Linh, đọc sách là một trong những say mê lớn nhất của cháu. Sách không chỉ làm mình thú vị khi đọc, mà qua trang sách mình còn học hỏi được rất nhiều phải không con. Bố thấy yên tâm về con. Con ham hiểu biết, có nghị lực và có tấm lòng - đó chính là hành trang cần thiết nhất cho mỗi người “thẳng tiến trên đường đời”, như nhan đề của một cuốn sách.

Hình ảnhHình ảnh
... Seattle nắng vẫn rực rỡ, tuy thế, đã có ngày mưa rả rích, bầu trời lúc nào cũng u ám đầy mây. Lá trên nhiều cây đã chuyển sang màu vàng hoặc đỏ, đặc biệt phủ kín cả cây và không hề lẫn lá màu xanh nên trông rất đẹp mắt. Thời tiết cũng đã bắt đầu se lạnh, nhất là vào sáng sớm. Mọi người bảo, chỉ thêm tuần nữa là mưa thôi, mưa suốt ngày, mưa triền miên khiến người buồn lắm. Chả biết, mưa nhiều có giống những mùa mưa bố đã từng chịu đựng khi ở chiến trường ba mấy năm trước không? Hồi đó, mấy chàng lính trẻ Hà nội buồn và nhớ nhà kinh khủng, lại đói nữa...
Hình ảnh
... Bố rất thích khu phố này. Cả khu phố chỉ có khoảng gần trăm nóc nhà. Hầu hết các nhà đều 2 tầng xinh xắn, cách biệt với hàng xóm vài mét. Dùng từ biệt thự ở đây chắc đúng 100%. Đường phố được quy hoạch theo kiểu “bàn tay”, nghĩa là chỉ có một lối ra vào chính rồi xoè ra các phố nhỏ và các phố này không thông với nhau; vì chỉ có cư dân trong vùng lái xe đi lại nên đường phố thường tĩnh mịnh. Nhà ở xen lẫn với rừng cây, rất thoáng đãng, xanh, sạch và đẹp. Môi trường được gìn giữ tuyệt vời.

Hình ảnhHình ảnh
...Buổi tối bố thường xem TV, xem phim. Chương trình TV có đến cả trăm kênh, còn chương trình phim cũng có đến hàng trăm phim, mình lựa chọn, bấm xem hệt như sử dụng DVD vậy. Bố đã có dịp đến trường học, bệnh viện, đến công ty, siêu thị, chợ, nhà thờ, thăm gia đình người Việt, người Mỹ, dự lễ hội Halloweel, … Cảm nhận của bố về nước Mỹ vẫn giống như năm ngoái khi đi cùng mẹ sang đây. Sau hơn chục năm ở Úc, Australia với bố đã tốt đẹp, hơn hẳn Liên xô thời hoàng kim trong những năm bố mẹ học ở đó; nhưng nước Mỹ còn tươi đẹp hơn. Cuối năm nay TT sẽ đến Mỹ và sẽ có cảm nhận riêng.
 Bố mong Linh cũng sẽ sớm có dịp đi chu du Châu Âu và Mỹ như chị. “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, các cụ dậy rồi.

...

No comments:

Post a Comment