Thursday, December 8, 2011

Một lần tới Trunng quốc

Cứ nghĩ với dăm tiếng Tàu bập bẹ, 'phái đoàn' sẽ gặp nhiều nan giải khi chu du Trung quốc. Thế nhưng, chuyến du hành đã thành công rực rỡ.

Hành trình sang Thượng hải rồi đến khách sạn rất thuận tiện. Máy bay vắng, hành khách chỉ đạt gần nửa nên ai cũng ngồi 2 ghế cho thoải mái. Tạm biệt những nụ cười của các tiếp viên hàng không, cả nhà 'vấp' ngay phải những bộ mặt khó đăm đăm của nhân viên hải quan và của cả tài xế taxi... Chả lẽ dân TQ ít tươi tỉnh hơn dân ta? ( TT so sánh, đến Cămpuchia thấy hầu như ai cũng tươi cười, kể cả rất nhiều người tàn tật gặp trên đường phố.)
Không ngờ thành phố này sạch đến như thế. Từ sân bay vào, đường phố rộng thoáng tưởng chừng như không có đến một hạt bụi. Nhưng càng đến gần, hệt như từng thấy khi đến Los Angeles, những đám mây xám xịt mờ ảo bao phủ khắp thành phố. Môi trường trong lành như ở Melbourne hẳn là điều mơ ước không bao giờ có đối với người dân ở đây?
Đúng như trong sách hướng dẫn du lịch đã chỉ dẫn, đi taxi từ sân bay đến khách sạn hết 165 tệ (25$), so với Kuala Lumper chưa bằng 1/2.

Trái với 'đe dọa' trên mạng, nhân viên khách sạn (kể cả người đẩy hành lý) đều nói tiếng Anh khá tốt; và quan trọng hơn, đã thấy lại những nụ cười thân thiện mến khách. Nghỉ ngơi ít phút, cả nhà kéo nhau ra đường, nhưng đi chưa được vài trăm mét đã phải quay về khách sạn đi thêm tất, mặc thêm áo. Chiều buông, nhiệt độ xuống nhanh. Cũng theo sách chỉ dẫn, cả nhà chọn một quán ăn bình dân với những món ăn đặc trưng Thượng hải. Công nhận ngon. Không những thế, chỗ ngồi đẹp. Và hơn nữa, rẻ; kể cả đồ uống mà chưa hết 100AuD . Ở Hà nội và Sài gòn, chắc chắn không thể có những quán ăn ngon, rẻ, đẹp như thế. Khi tối đến, nhiệt độ chỉ còn trên 5 độ, đi dạo quanh trung tâm thành phố, mọi người vẫn xuýt xoa kêu lạnh. May, cả nhà không ai mệt ốm. Sau một đêm tĩnh dưỡng, cẩn thận vận trang phục ấm áp hơn, 'bè lũ 4 tên' lại tiếp tục lao ra 'bát phố'...

Bắc kinh không 'hoành tráng' bằng Thượng hải; thậm trí sân bay quốc tế cũng không hào nhoáng bằng nhà ga xe lửa. Đằng sau những phố chính với nhiều làn xe con bóng lộn nhộn nhịp ngày/ đêm, chỉ cần đi thêm dăm trăm mét là có thể bắt gặp những căn nhà nhỏ thấp, những quán xá nhếch nhác, rác, và 'kinh hoàng' hơn, người vừa đi vừa khạc nhổ ra đường không hề hiếm... Ngay cả khi xếp hàng gửi túi để 'vào thăm bác Mao' vẫn bị chen lấn, xô đẩy. 

Cả nhà đều thành 'hảo hán' khi leo bao bậc để lên một đỉnh núi của bức trường thành nổi tiếng. Phong cảnh núi non hùng vĩ tuyệt đẹp đã xua bớt cảm giác 'ăn' phải quả lừa khi chỉ toàn nhìn thấy những vết xi măng hàn gắn các phiến đá: thật khó phân rõ, đoạn trường thành này là trùng tu hay ... mới xây trong thế kỷ 20?

Trung quốc tiến nhanh về kinh tế nhưng đời sống văn minh hẳn còn tốn bộn thời gian (vài thập kỷ?) mới bắt kịp các nước đã phát triển. (Còn Việt nam mình? À há. Hổng nói chuyện chính trị nhe!)...

No comments:

Post a Comment