Tuesday, July 31, 2007

America, miền đất hứa

. Chúng tôi quyết định  bằng một chuyến du lịch vòng quanh thế giới, sẽ đặt chân tới thủ đô của 3 nước đã từng có những ảnh hưởng lớn trong lịch sử Việt nam cận đại: Mỹ, Pháp, Nhật . 

Sau những lần mò mẫm trên mạng và hỏi thăm mấy kẻ đã tới Mỹ, hắn quyết định tìm đến một đại lý bán vé máy bay để hỏi cho ra nhẽ. Hắn đã gặp may khi nhân viên bán vé là đồng hương Hà nội, không những thế lại còn là một cô gái xinh xắn, dễ thương (tuy hơi nặng ký). Cô vui vẻ đề nghị hắn ra "đầu bài", nói rõ những yêu cầu về thời gian địa điểm muốn tới.

- Ta (và boss-vợ) phải đến San Diego vào tháng 7. Nhân đó ta muốn thử vận may ở Las Vegas, "gặp gỡ" cộng đồng người Việt ở quận Cam, đến Seattle thăm gia đình cô cháu gái con ông anh ruột, qua Washington DC "gặp tổng thống Mỹ" rồi  "phỏng vấn" Nữ thần Tự do ở New York. Ngoài ra ta còn muốn đến Châu Âu và Châu Á theo vé "around the world ticket" rẻ nhất và thời gian tối đa ở mỗi nơi không quá 4 ngày, tổng chuyến du hành gói gọn trong 4 tuần.

Cô gái "tốc ký" trên computer những điều hắn nói rồi mỉm cười:
- Các điều kiện của ông đưa ra sẽ được thỏa mãn sau một ngày. Ông cho em số điện thoại và email.
Thấy hắn trố mắt ngạc nhiên cô liền giải thích:
- Lúc này đông khách nên em không có nhiều thời gian giúp ông, khi rảnh, em sẽ search và sẽ báo ông rõ giá vé và các tuyến bay hợp lý nhất.
Làm sao hắn có thể bực bội trước lời nói dịu dàng, chân thật của cô bán vé xinh đẹp kia cơ chứ.

Không phải đợi đến hôm sau, ngay chiều đó hắn nhận được fax với 3 phương án được "đệ trình". Hắn chọn bay tuyến Melbourne - Los Angeles (12/7)- New York(26/7) - Zurich - London (Paris)30/7) - Zurich - Tokyo(5/8) - Melbourne(9/8) bởi giá vé rẻ nhất. Hộ chiếu Australia miễn cho hắn cái khoản lệ phí visa khi đến các nước. Trả tiền vé bằng thẻ gold plus miễn cho hắn tiền mua bảo hiểm cả chuyến đi. Bây giờ chỉ còn đặt hotels và đặt thuê car nữa thôi. 

Thật không ngờ thuê car ở Los Angeles lại rẻ đến thế, 8 ngày, Toyota đời mới hết có $140. Tay lái nghìch và thuận với hắn không thành vấn đề. Từ Los Angeles, hắn sẽ lái xe đi Las Vegas (14/7), rồi đến San Diego (16/7);
tại đó hắn sẽ đến Little Saigon (18/7),sang thăm Mexico (19/7) và quay về Los Angeles (20/7) để bay đi Seattle. Sở dĩ hắn đi nhiều nơi một lần vì nào phải đời người ai cũng có nhiều lần qua Mỹ?

Lo ngại cho phái đoàn Úc châu "đơn thương, độc mã" xứ Cờ Hoa, một phái đoàn hùng hậu 5 người đã tức tốc lên kế hoạch nghênh tiếp. Ngày 12/7 sân bay Los Angeles sẽ đón 2 'chuyên cơ' và 2 phái đoàn sẽ cùng về "nhà khách liên bang" ở đâu đó gần Hollywood bằng một xe loại bẩy chỗ ngồi do người việt ở Mỹ lái (cho an toàn). Cả hai đoàn sẽ chung hành trình từ 12/7 cho tới khi đến thăm "bè lũ 4 tên" ở biệt thự tại Seattle vào 20/7...

Bọn tư bản đang giẫy chết, chúng mày "liệu hồn" với ông. Ông sẽ đến tân hang ổ xem bọn mày "ngắc ngoải" ra sao. Chờ đấy. Nhá!

...

Hôm trước, Melbourne sương mù dầy đặc khiến bao chuyến bay phải cất cánh chậm hàng giờ đồng hồ. May mắn thay, chúng tôi bay vào một sáng mùa đông đẹp trời, nắng chói chang và không một gợn mây. Với bản tính "nhanh nhẹn" của người Việt, ngay khi được phép tháo dây an toàn, chúng tôi đã kịp chuyển sang vị trí ngồi mới, mỗi người an toạ trên hai ghế đàng hoàng bởi chuyến bay thẳng sang Los Angeles này không kín hành khách. 

Máy bay cất cánh rời Melbourne vào 10h25 sáng 12 tháng bẩy trong tiết trời giá lạnh của mùa Đông. Sau 14 giờ bay liên tục theo hướng Đông Bắc, chiếc Boeing 767 của hãng hàng không Qantas hạ cánh xuống sân bay Los Angeles lúc 7h30 , cũng vẫn vào sáng ... 12/7. Mọi thủ tục nhập cảnh, nhận, kiểm tra hành lý đều nhanh gọn với những nhân viên thân thiện, chân tình. Xe bus loại 8 chỗ ngồi đưa du khách thẳng về khách sạn với giá rẻ hơn đi taxi. Đường về trung tâm thành phố có tới 5 làn xe, xe nối nhau chạy không ngớt với tốc độ khá cao. Những giải mây xám lờ lững trôi trên bầu trời thành phố, chả lẽ đó là mây bụi?

Giữa hai thành phố, độ lệch múi giờ lên tới 17, vậy mà điều này không mấy ảnh hưởng tới nhịp sinh học của kẻ du hành quyết một phen lang thang trên xứ sở CỜ HOA. Nhận phòng xong chúng tôi lao ra đường phố xem người, ngắm cảnh và ...tất nhiên là ăn uống. 



Sân bay Los Angeles nhìn từ trên cao và trên sơ đồ thật lớn, nhưng quang cảnh thì không có gì đặc biệt cả.

Hình ảnh



Chỉ có thái độ của mọi nhân viên tại sân bay là đáng nhớ. Ai cũng có bộ mặt của người vui vẻ và thái độ thân thiện như đối với người quen thân. Mỉm cười chào, mềm mỏng yêu cầu lấy vân tay, nhanh chóng điều chỉnh máy chụp hình, cộp dấu, chúc chuyến thăm nước Mỹ tốt đẹp. Xong khâu thủ tục nhập cảnh trong 5 phút. Đang lúng túng xếp vali lên xe đẩy, bỗng xuất hiện một anh đen lực lưỡng đến trợ giúp và lại kèm thêm lời chúc may mắn. Đẩy xe qua cửa hải quan, không soi cũng chẳng khám xét, nhân viên công lực gật đầu cho qua. Đang ngơ ngác tìm nơi hỏi cách thức về Hotel thì đã có một chị mặc áo có dòng chữ information tới hỏi về đâu rồi. Thấy khách có vẻ thuộc loại "ngu lâu, chậm hiểu", chị sốt sắng dẫn đến tận bến chờ xe shuttle và bàn giao cho nhân viên điều hành xe ở đó. Theo tiếng alô alố của anh này, ít phút sau một chiếc shuttle trờ tới, người lái xe xuống mở cửa hậu, xếp hành lý lên rồi hỏi địa chỉ khách cấn tới. Tiện có tờ book hotel liền đưa luôn cho anh ta. Chả biêt anh bấm vào máy định vị lúc nào mà tiếng chỉ dẫn chốc chốc lại vang lên... 30 phút cho một chặng đường hơn hai chục km mà chỉ tốn có 30$. Rẻ thật.


Đến Los Angeles, khách du lịch dĩ nhiên tìm đến Hollywood. 

Hình ảnh 

The walk of fame chính là con đường này đây. 

Hình ảnh 
Trước cứ tưởng chỉ có các ngôi sao điện ảnh mới được để tên trên hè phố, hoá ra có cả ca sỹ. Tìm được tên người mình ngưỡng mộ cũng không khó lắm. 

...

Từ thành phố Seattle, tiểu bang Washington nằm ở Tây bắc nước Mỹ, tôi bay tới Washington D.C, thủ đô của Hợp chủng quốc Hoa kỳ.

"Washington, D.C. là một quận hành chính liên bang (federal district) và là thủ đô của Hoa Kỳ. Đây là một thành phố không lớn lắm, nhưng tập trung toàn bộ các cơ quan chính quyền đầu não của quốc gia này. Washington, D.C. có các công trình kiến trúc nổi tiếng như điện Capitol, Nhà Trắng, Lầu Năm Góc, các đài tưởng niệm của các cố tổng thống và nhiều công viên rộng lớn. Trong tiếng Việt, thành phố này đôi khi được biết qua tên Hán-Việt của nó là Hoa Thịnh Đốn.” (Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Washington%2C_D.C.) "

Nước Mỹ đối với tôi không chỉ là "Miền đất hứa" với bao cơ hội đổi đời, trong tâm khảm tôi, nước Mỹ còn nhắc lại cho tôi về một thời chưa xa, thời chiến tranh xảy ra trên đất nước Việt nam của tôi. Vì thế, đến thăm thủ đô nước Mỹ, tôi không thể không tìm đến "Viet Nam Veterans Memorial".
Washington DC có tượng đài các nữ chiến binh





cũng như bức tường khắc tên hơn 58 ngàn ngàn quân nhân tử trận tại Việt nam từ 1956 đến 1975. Bức tường hình chữ V chìm dưới mặt đất liệu có phải là nỗi đau Việt nam mà người Mỹ muốn quên nhưng không thể nào quên được?



Nhưng nước Mỹ đã không có tượng đài dành cho Norman Morrison, người đã tự thiêu trước Lầu Năm Góc ngày 2/11/1965 để phản đối chiến tranh Việt nam. Chính cựu bộ trưởng quốc phòng thời đó đã ghi lại:"Cái chết của Morrison là một thảm họa không chỉ cho gia đình anh mà cho cả tôi và nước Mỹ. Đó là lời phản đối rõ ràng nhất trước hành động hủy diệt cuộc sống người dân VN và rất nhiều binh sĩ trẻ Mỹ”. Khi dạo bước tại thủ đô nước Mỹ, những câu thơ Tố Hữu bỗng hiện lại trong đầu tôi, thậm chí tôi còn đọc lên thành tiếng cả một khổ thơ:

Êmêli, con đi cùng cha
sau khôn lớn con thuộc đường khỏi lạc
Đi đâu cha?
Ra bờ sông Pôtômac
Xem gì cha?
Không con ơi, chỉ có Lầu ngũ giác...
Ôi con tôi, đôi mắt tròn xoe
Ôi con tôi, mái tóc vàng hoe
Đừng có hỏi cha nhiều con nhé...


Tôi tìm đến Ngũ giác đài, một góc của tòa nhà này bị hư hại từ ngày 11/9/ 2001 vẫn chưa sửa xong nên chỉ có thể đi qua 4 cạnh của tòa nhà. Khắp mọi chỗ đều có bảng cấm chụp ảnh nên mặc dù rất muốn có chút kỷ niệm với cái nơi từng đưa ra những mệnh lệnh cho pháo đài bay B52 rải thảm bom xuống đất nước mình, tôi không muồn gây nên phiền phức cho bản thân ở một nước vốn thượng tôn pháp luật. Đành phải ra chỗ khác chụp cảnh dòng sông Potomac trong xanh, hiền hòa trong ánh chiều chạng vạng.



Tôi đã đến nghĩa trang quân nhân Mỹ tử trận tại nước ngoài. Những hàng bia chạy dài xa tít tắp gợi nhớ đến nghĩa trang liệt sĩ Trường sơn mấy năm trước tôi đã dẫn con gái mình đến viếng. Đúng thời kỳ đang tu bổ nên các nấm mồ đều không có bia, song bố con tôi vẫn cùng thắp những nén nhang và cắm trước những nấm mồ vô danh của góc nghĩa trang chôn cất những liệt sĩ Hà nội. Rất tiếc sau đó khi đến Nha trang tôi bị mất máy ảnh nên không có những tấm hình ghi lại lần ghé thăm Quảng trị, mảnh đất một thời từng là giới tuyến chia đôi đất nước, một thời mà thế hệ chúng tôi đã cống hiến những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất cho công cuộc thống nhất đất nước.


Nhớ làm sao trong những ngày tháng giao lao và ác liệt đó, lớp lính trẻ Hà nội vừa tốt nghiệp phổ thông, vừa nhận giấy gọi vào đại học nhưng chưa một ngày trở thành sinh viên đã vội khoác áo lính ra trận. Đơn vị pháo phòng không của chúng tôi từng bắn hạ máy bay Mỹ và như một lẽ "bình thường" của chiến tranh, một số chiến hữu của tôi đã hiến dâng không chỉ tuổi trẻ, mà cả cuộc đời cho giấc mơ đất nước thanh bình. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên những đồng đội đã mất của mình như Lê Quang Tân, Ngô Đức Quang, Nguyễn Quang Thu... Tôi cũng nhớ đôi lần sau trận đánh, những người lính bắn máy bay chúng tôi từng mơ ước được trở lại học đường và có ngày được bay trên bầu trời, được bay tới nước Mỹ "để tè một bãi". Sau chiến tranh, những cựu binh chúng tôi đã trở lại cuộc sống bình thường, học hành, lấy vợ, sinh con, dựng nghiệp... Nhiều người đã có dịp bay đi đây đó. Nhưng bay đến Mỹ, mới chỉ có mình tôi, sau hơn ba chục năm. Không ngờ trên đất Mỹ, người cựu chiến binh Việt nam lại bất ngờ bắt gặp cảnh này:


....


Gần một tháng trời du hành đến những thành phố vào loại lớn nhất thế giới đã vèo qua. Hàng vạn km đã bay, hàng ngàn km vi vu bên tay lái, hàng trăm tấm ảnh phong cảnh đã chụp, hàng chục con người quen thân hay chưa từng biết đã cùng trò chuyện, bao món ăn của các dân tộc khác nhau đã thưởng thức... Tất cả đã trở thành kỷ ức, thành kỷ niệm đẹp đẽ mà không phải ai cũng dễ có được trong cuộc đời ngắn ngủi của kiếp người phù du, trong một thế giới đã trở thành nhỏ bé nhờ những tiến bộ vượt bậc của khoa học kỹ thuật và tiến hoá văn minh của loài người.

No comments:

Post a Comment